首页
诗词
名句
诗人
飞花令
诗单
诗词游戏
古籍
文学
成语
字典
词典
谜语
教育学习
首页
诗词
名句
诗人
飞花令
诗单
诗词游戏
古籍
文学
成语
字典
词典
谜语
教育学习
首页
诗词
名句
诗人
飞花令
诗单
诗词游戏
古籍
文学
成语
字典
词典
谜语
教育学习
当前位置:
首页
词典
染青
rǎn
qīng
染青
类目
青
拼音
rǎn qīng
注音
ㄖㄢˇ ㄑ一ㄥ
词语解释
染青
[ rǎn qīng ]
⒈ 一种青色。
⒉ 染上青色。
引证解释
⒈ 一种青色。
引
唐 无名氏 《
鸡头
》诗:“淡黄根老栗皱圆,染青刺短金罌熟。”
⒉ 染上青色。
引
宋
洪迈
《夷坚乙志·诸般染铺》:“或授以尺绢,曰:‘欲染青。’受而投之,少顷取出,则成青绢矣。”
词语组词
青
字组词
染
字组词
相关词语
qīng máng
青芒
mù rǔ ěr rǎn
目擩耳染
qīng huī
青灰
qīng shēng sè
青生色
qīng líng tái
青凌台
gòu rǎn
垢染
qīng jiàn
青涧
qīng cōng
青骢
kěn qīng
啃青
rǎn cāng rǎn huáng
染苍染黄
qīng yíng rǎn bái
青蝇染白
qīng bīng
青冰
tiān qīng
天青
bìng rǎn gāo huāng
病染膏肓
qīng gàn
青干
qīng jí
青及
qīng jiāo
青鵁
lián rǎn
连染
qīng gāng
青缸
qīng yàn
青艳
liǔ shāo qīng
柳梢青
qīng shān jiā
青山家
piǎo rǎn
漂染
shí qīng
石青
qīng qióng
青穹
qīng fú
青服
qīng shū
青疏
qīng píng fēng
青苹风
qīng tián shí
青田石
qīng luó shì
青骡事
词语词性
名词
动词
形容词
副词
拟声词
助词
连词
介词
代词
疑问词
数词
量词
数量词
成语
词语组合
AABB式
ABAB式
A里AB式
AABC式
ABAC式
ABCA式
ABBC式
ABCB式
ABCC式
ABB式
AAB式
AA式
词语组词
生肖
四季
数字
动物
植物
颜色
方位
味道
自然
身体
武器
词语首拼
A
B
C
D
E
F
G
H
J
K
L
M
N
O
P
Q
R
S
T
W
X
Y
Z